http://www.theepochtimes.com/n2/content/view/20250/

WASHINGTON—Human rights organizations and some in the U.S. Congress are now demanding that Vietnam be placed back on the list of "Country of Particular Concern" (CPC), which would allow the U.S. to impose economic sanctions to pressure the regime to improve its human rights record. Three areas of concern that are being discussed are Vietnam’s record on religious freedom, women and child trafficking, and labor organizing.

Presently, the U.S. State Department does not designate Vietnam as a “Country of Particular Concern” or CPC, although it did from 2004-2006. The new Obama administration provides an opportunity to make a new case for Vietnam’s CPC designation.

To look into recent developments in Vietnam, the Tom Lantos Human Rights Commission held a hearing, July 23, on the status of human rights and religious freedom in Vietnam. The Commission, consisted of a panel of congress members known for their human rights advocacy, including Chris Smith (R-NJ), Ed Royce (R-CA), James McGovern (D-MA), Anh “Joseph” Cao (R-LA), Dana Rohrabacher (R-CA), Loretta Sanchez (D-CA), Zoe Lofgren (D-CA), Frank Wolf (R-VA), and Joe Pitts (R-PA).

The anger was palpable in the hearing room on Capitol Hill as the congress members vented harsh words for Vietnam’s religious and labor policies, and most expressed frustration at the State Department’s apparent unwillingness to get tough on Vietnam. And they were incredulous toward U.S. Ambassador to Vietnam Michael Michalak’s recent statement that there was a “lack of evidence” that Vietnam should be placed back on the CPC list.

“When Vietnam was placed on the CPC list, we saw some positive changes. Unfortunately, when they were prematurely released in 2006, Vietnam ramped up its persecution,” said Representative Ed Royce.

“It is unfortunate a representative of the State Department could not be here with us today. I would appreciate the opportunity to inquire why the administration is not far more engaged on the issue of religious freedom in Vietnam and elsewhere. I hope the State Department will take into account the testimony presented and the discussion that will take place today,” said Representative Chris Smith.

Rep. Smith has three times introduced legislation in the House, most recently, the Vietnam Human Rights Act of 2009 (HR 1969) that would prohibit U.S. non-humanitarian assistance to the government of Vietnam in excess of FY2009 levels unless the president certifies to Congress that the government of Vietnam has made substantial progress respecting: the release of political and religious prisoners, and the right of religious freedom, including the return of church properties.

Religious Freedom Deteriorates Past Two Years

The panel heard from Michael Cromartie, vice-chair, U.S. Commission on International Religious Freedom (USCIRF), an expert on the subject of religious freedom of expression in Vietnam. The USCIRF delegation returned from Vietnam in May, making it their fourth visit to Vietnam since 2003. Cromartie, who had traveled to Vietnam in both 2007 and 2009, said at the hearing that it was his opinion, “Human rights and religious freedom conditions have deteriorated over the past two years [in Vietnam].”

“Targeted in particular are the Unified Buddhist Church of Vietnam (UBCV), independent Hoa Hoa and Cao Dai groups, ethnic minority and unregistered Protestants, Catholics …, and human rights lawyers who defend vulnerable groups,” said Cromartie.

“We saw this week that the government of Vietnam perceives even peaceful prayer vigils as challenges to its authority, requiring violence and arrests. As you know 18 Catholics were detained two days ago in Quang Binh Province,” said Cromartie.

Cromartie said police blocked the delegation’s access to certain dissidents and religious communities, and even staged two truck accidents to prevent the delegation from meeting with Hmong Protestant groups.

“Pastor Nguyen Cong Chinh has been interrogated more than 300 times and been beaten 20 times,” said Rep. Royce. Pastor Nguyen is a leader of the Mennonite churches and related evangelical churches in Vietnam.

Royce continued, “Only days ago, he was forced to flee from his home to escape police abuse.” At that moment, someone held up a large photo of the beaten Pastor Nguyen as Royce said that he had become the “symbol of religious persecution for many in Vietnam.”

The Vietnam regime allowed the USCIRF to meet briefly with well-known religious freedom advocates: Fr. Nguyen Van Ly, a Catholic priest; Nguyen Van Dai; and the Most Venerable Thich Quang Do. While praising the access the delegation was given, Cromartie noted that Fr. Ly is still being held in solitary confinement, and Nguyen Van Dai is still being told to sign a confession of guilt as a condition of his release. Father Ly has been in solitary confinement for at least 18 months, said Cromartie.

Cromartie noted that the superintendent of the prison where Father Ly was held repeatedly referred to the Catholic clergyman as a “political” prisoner. There was conjecture at the hearing that the communist regime labels Father Ly as a “political” prisoner rather than a “religious” prisoner, so that the State Department would not regard his imprisonment quite as serious a violation of human rights as the denial of religious freedom.

Rep. Royce spoke indignantly of the 350 “political” prisoners, who are actually Montagnard Protestants, so that the State Department doesn’t have to put them back on the CPC list. Cromartie confirmed from his recent visit that there were still hundreds of Montagnard Protestants in prison who were arrested after 2001 and 2004 land rights and religious freedom demonstrations.

Supreme Patriarch Thich Quang Do, 80, leader of the outlawed UBCV, has been in prison or under house arrest for 33 years, said Royce. He has refused to incorporate the UBCV with the state-controlled Buddhist church. “We will never submit, we will never become slaves of the Communist Party,” he told a U.S. Consulate official, according to the Vietnam Human Rights Journal.

Police Intimidation of New Converts

Vietnam has made some progress by officially ending the practice of forced renunciations of faith, although it still continues in some rural areas despite the law. But religious freedom abuses in rural areas cannot be entirely blamed on noncompliant provincial officials, explained Cromartie. Vietnam has switched to a new strategy in suppressing freedom of religious practice.

“Forced renunciation [of one’s faith] has been replaced by controlled mechanisms, namely, by torture, beatings, imprisonment and killings,” said Congressman Royce.

“Instead of forcing Christians to renounce their faith, Vietnam authorities force the Montagnards to join approved churches, where they can be watched and controlled, and, if need be, arrested and imprisoned … and the State Department should be here today to explain their actions,” said Rep. Royce.

Seeing that they can’t stop the widespread interest in religious activities, the communist regime has adopted a policy of discrimination targeting religious communities and new converts. Cromartie said that USCIRF has copies of the government’s training manuals for local officials that teach how to “manage and control religious activity” and pressure new converts to Protestantism to give up their newly adopted faith.

“In many parts of Vietnam, police intimidate and warn new religious converts against continued religious activity, threatening them with the loss of government benefits or jobs.” Cromartie said these are not isolated acts but national religious policy and experienced by both Protestants and some Buddhists.

Vietnam Regime Complicit in Labor Trafficking

One of the reasons for the timing of this hearing on Vietnam was the recently released 2009 State Department “Trafficking in Persons Report” that stated: “Vietnam is a source and destination country for men, women and children trafficked for forced labor and commercial sexual exploitation.”

The congressmen and women heard testimony from Dr. Nguyen Dinh Thang, Boat People SOS. Dr. Nguyen said Vietnam is one of the few countries that exports labor and where the regime protects the traffickers. Vietnam does not allow media coverage of labor trafficking cases and “denies NGO access to repatriated victims for assistance.” Vietnam should really be ranked as a Tier 3 country by the State Department—not Tier 2 as it is now—because of the “government’s complicity in labor trafficking,” said Dr. Nguyen.

“In a number of cases, the Vietnamese government has colluded with the traffickers to block victims from seeking justice through the legal system in the destination country,” said Nguyen.

Dr. Nguyen described as an example the Vietnamese workers sent to Jordan in 2008 to work at a Taiwanese-owned garment plant. They were forced to work 16 hours a day and paid a fraction of what they were promised. When they went on strike, the Vietnamese agent assigned to Jordan had the Jordanian police beat them and dragged back to work, and they were confined to the company’s dormitories and denied medical help for injuries sustained.

The Vietnam government’s Ministry of Labor attempted to identify and isolate the strike leaders so they could be sent home, and force the remaining workers back to work, but the Vietnamese representatives in Jordan failed to isolate the strike leaders, said Dr. Nguyen.

The International Organization for Migration and the Jordanian Ministry of Labor came to the Vietnamese workers’ rescue and, finally, the majority of the workers were allowed to return to Vietnam. Many of these workers petitioned the government to investigate the labor export companies, but they were repeatedly thwarted and threatened by the government, said Dr. Nguyen.

Human Rights Watch (HRW)’s 2009 report, “Not Yet a Workers’ Paradise: Vietnam’s Suppression of the Independent Workers’ Movement” was referred to at the hearing, and Sophie Richardson, Asia advocacy director of HRW, gave testimony as well. The 31-page report describes the escalating labor unrest in Vietnam, with 20 percent more strikes in 2008 than 2007, according to official statistics. Most of the 650 strikes (at least) were wildcat strikes, and were not considered legal by the regime. All strikes have to be authorized by the official Confederation of Labor, which is controlled by the Communist Party.

The independent trade union movement that was emerging in 2006-7 was repulsed by the arresting and sentencing of at least eight independent labor activists.

“Other labor activists have been harassed, intimidated, and forced to cease their activities or flee the country … independent labor activists … are seen as a particular threat to the Communist Party because of their ability to attract and organize large numbers of people,” says the HRW 2009 report.

Các Dân biểu Hoa Kỳ yêu cầu phải thay đổi chính sách đối với Việt Nam
Lê Minh lược dịch từ Epoch Times
Washington - Các tổ chức nhân quyền và một số dân biểu Hoa Kỳ đang yêu cầu đưa Việt Nam trở lại danh sách “Quốc gia cần quan tâm đặc biệt” (CPC), mà theo đó có thể cho phép Hoa Kỳ đưa ra một số cấm vận kinh tế để áp lực Hà Nội phải cải tiến hồ sơ nhân quyền. Ba lĩnh vực được nhắc đến là hồ sơ tự do tôn giáo của Việt Nam, nạn buôn bán phụ nữ và trẻ em, và quyền công đoàn.

Mặc dầu Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã từng đưa Việt Nam vào danh sách CPC trong những năm từ 2004 - 2006, nhưng hiện tại thì không. Chính phủ Obama đang tạo điều kiện cho việc đưa Việt Nam trở lại CPC.

Để tìm hiểu các tiến triển mới đây ở Việt Nam, Ủy Ban Nhân Quyền Quốc hội Hoa Kỳ đã mở một phiên điều trần hôm 23/07 vừa qua về các vấn đề nhân quyền và tự do tôn giáo ở Việt Nam. Ủy Ban bao gồm một tập hợp các thành viên quốc hội nổi tiếng trong lĩnh vực nhân quyền như dân biểu Chris Smith, Ed Royce, James McGovern, Cao Quang Ánh, Dana Rohrabacher, Loretta Sanchez, Zoe Lofgren, Tom Wolf và Joe Pitt.

Trong phòng họp ở điện Capitol người ta có thể nghe được các dân biểu thay nhau trút cơn thịnh nộ về các chính sách tôn giáo và lao động của Việt Nam, và cũng bày tỏ bực bội qua việc Bộ Ngoại Giao đã không tỏ ra cương quyết đối với Việt Nam. Họ cũng tỏ ra hoài nghi đối với lời tuyên bố mới đây của ông Đại sứ Michael Michalak rằng “thiếu bằng chứng” để đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC.

Dân biểu Ed Roye nói
“Khi đặt Việt Nam vào danh sách CPC thì thấy có tiến bộ. Thật không may, sau khi được đưa ra khỏi danh sách quá sớm vào năm 2006 thì Việt Nam lại tăng cường sự ngược đãi”.
Còn dân biểu Chris Smith thì nói rằng “Thật không may vì đại diện của Bộ Ngoại Giao không có mặt tại đây hôm nay. Tôi cũng rất mong có cơ hội chất vấn vì sao chính phủ Hoa Kỳ không trực diện với vấn đề tự do tôn giáo ở Việt Nam và các nơi khác. Tôi mong rằng Bộ Ngoại Giao sẽ xem xét các khía cạnh được thảo luận trong buổi điều trần hôm nay”.
Dân biểu Smith là người đã ba lần đưa ra các dự luật ở Hạ Viện, gần đây nhất là dự luật Nhân Quyền Việt Nam 2009 (viết tắt là HR 1969), mà theo đó có thể cấm chính phủ Hoa Kỳ viện trợ phi nhân đạo cho Việt Nam vượt mức định tính theo tài khóa 2009, trừ phi đích thân Tổng thống phải xác nhận trước Quốc hội rằng chính phủ Việt Nam đã đạt được tiến bộ đang kể đối với việc trả tự do cho các tù chính trị và tôn giáo, và quyền tự do tôn giáo, kể cả việc hoàn trả tài sản của các giáo hội.

Vấn đề nhân quyền trở nên tồi tệ hơn trong vòng hai năm qua


Các thành viên của Ủy Ban đã lắng nghe điều trần của ông Michael Cromartie, phó chủ tịch Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế của Hoa Kỳ (USCIRF), một chuyên gia về vấn đề tự do tôn giáo ở Việt Nam. Ủy Ban USCIRF vừa mới trở về từ Việt Nam vào tháng 5, là chuyến đi lần thứ tư kể từ năm 2003. Ông Cromartie cũng là người đã từng đến Việt Nam vào năm 2007 và 2009, đã cho biết trong buổi điều trần rằng, theo thiển ý của ông thì “các điều kiện về nhân quyền và tự do tôn giáo (ở Việt Nam) đang trở nên tồi tệ hơn trong vòng hai năm qua”.

Ông Cromartie nói tiếp: “Những nhóm bị nhắm đến là Giáo hội PGVNTN, Giáo hội Hòa Hảo và Cao Đài, các nhóm sắc tộc và Tin Lành chưa đăng ký, Công giáo..., cũng như các luật sư bảo vệ nhân quyền.

Trong tuần này chúng ta cũng thấy rằng ngay cả những giáo dân cầu nguyện một cách ôn hòa cũng bị chính phủ Việt Nam xem là một thách thức của chế độ, rồi sử dụng bạo lực và bắt họ. Như quý vị đã biết, cách đây 2 ngày, có 18 giáo dân bị bắt giữ ở Quảng Bình”.
Ông Cromartie còn thuật lại rằng công an đã ngăn chận các ngõ đường dẫn đến một số nhà đối kháng và cộng đồng tôn giáo, và thâm chí họ còn dàn cảnh tai nạn giao thông xe tải để ngăn chận phái đoàn đến gặp gỡ các nhóm Tin Lành người H'mông.

Dân biểu Ed-Royce cũng cho biết: “Mục sư Nguyễn Công Chính đã từng bị thẩm vấn hơn 300 lần và 20 lần bị đánh đập hành hung. MS.Chính là một vị lãnh đạo tinh thần của giáo phái Tin Lành Mennonite và các nhóm Tin Lành khác ở Việt Nam”.
Dân biểu Ed-Royce còn nói: “Chỉ mới cách đây mấy ngày thôi, ông ta phải trốn khỏi nơi cư trú để trốn tránh sự hành hạ của công an”. Ngay khi ông vừa nói dứt câu vừa rồi, thì có một cử tọa bên dưới đưa lên một tấm hình cảnh MS.Chính bị đánh đập tàn nhẫn, và ông Royce lại nói tiếp rằng MS.Chính đã trở thành “biểu tượng của vấn đề đàn áp tôn giáo ở Việt Nam từ nhiều năm nay”.
Việt Nam cho phép Ủy Ban USCIRF có một số cuộc gặp ngắn ngủi để tiếp xúc với Lm.Nguyễn Văn Lý, Ls. Nguyễn Văn Đài, và Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ. Mặc dầu ngợi khen việc cho phép gặp gỡ, nhưng ông Cromartie cũng ghi nhận là Cha Lý vẫn bị biệt giam và LS.Đài vẫn bị đòi hỏi ký vào bản nhận tội là điều kiện tiên quyết để được thả. Cha Lý đã bị biệt giam suốt 18 tháng

Ông Cromartie cũng lưu ý rằng viên quản giáo nơi giam giữ Cha Lý đã liên tục cáo buộc vị linh mục này là tù nhân “chính trị”. Trước đây tại phiên tòa, người ta đã quy chụp Cha Lý là tù nhân “chính trị” chứ không phải là tù nhân tôn giáo, và vì thế Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ không thể nào xem việc giam tù Cha Lý là một vi phạm nhân quyền trầm trọng.

Dân biểu Ed Royce cũng nêu danh tánh 350 tù nhân “chính trị”, mà thật ra là người Thượng theo tôn giáo Tin lành, và cũng vì thế mà Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ không có cớ đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC. Ông Cromartie cũng xác nhận là sau chuyến đi vừa rồi, thì Việt Nam vẫn còn giam giữ hàng trăm người Thượng theo Tin Lành. Đó là số người bị bắt giam sau những cuộc biểu tình đòi tự do tôn giáo trong khoảng 2001 và 2004.

Dân biểu Ed Royce đã nhắc lại là HT. Thích Quảng Độ, vị lãnh đạo của Giáo hội PGVNTN đã bị quản thúc 33 năm nay. Ngài đã từ chối liên kết Giáo hội PGVNTN với Giáo hội Phật giao do nhà nước nặn ra. Theo Tạp chí Nhân Quyền VN cho biết, Ngài cũng từng nói với một vị chức sắc Lãnh sự Hoa Kỳ rằng “chúng tôi sẽ không bao giờ quy phục, chúng tôi sẽ không bao giờ cam chịu làm nô lệ cho Đảng Cộng sản”.

Công an đe nạt các tân tòng
Ông Cromartie cho biết, Việt Nam tuy có tiến bộ trong việc chính thức chấm dứt ép buộc bỏ đạo, mặc dầu tai nhiều địa phương vẫn còn xảy ra, bất chấp luật pháp. Nhưng việc áp bức tôn giáo ở các tỉnh lẻ không chỉ vì các viên chức chính quyền thiếu khả năng, mà là Việt Nam hiện nay đã thay đổi chiến lược để đàn áp tôn giáo.

Dân biểu Royce nói rằng: “Việc ép buộc bỏ đạo được thay thế bằng các cơ chế như tra tấn, đánh đập, giam tù và giết người. Thay vì bắt ép buộc chối bỏ niềm tin tôn giáo, nhà cầm quyền Việt Nam buộc người Thượng phải gia nhập các giáo phái đã được nhà nước chuẩn y, mà ở những nơi đó người ta bị theo dõi, kiểm soát và nếu cần thì bắt ngay và bỏ tù,.... và hôm nay Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ nên có mặt tại đây để giải thích các hành động này”.

Nhận thấy rằng khó có thể cấm đạo, cho nên chế độ cộng sản đã cho thực thi một chính sách kỳ thị đối với các cộng đồng tôn giáo và những người mới vào đạo.

Ông Cromartie nói rằng Ủy Ban của ông có những văn bản nhà nước, là những chỉ thị cho các quan chức địa phương cách thức “quản lý và kiểm soát các hoạt động tôn giáo” và áp lực những người mới vào đạo Tin Lành từ bỏ niềm tin tôn giáo.

“Tại nhiều nơi ở Việt Nam, công an hăm dọa và cảnh cáo những người mới vô đạo không được tiếp tục các hoạt động tôn giáo, đe dọa cắt bỏ các quyền lợi hoặc mất việc”. Ông Cromartie nói rằng đây không phải là vấn đề cá thể, mà thực ra là chính sách nhà nước hẳn hòi, nhất là đối với các tín hữu Tin Lành và một số tín đồ Phật giáo.

Chính quyền Việt Nam đồng lõa trong việc mua bán lao động


Một trong những lý do cho buổi thuyết trình hôm nay về Việt Nam là việc Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ vừa mới cho công bố bản báo cáo năm 2009 về “Nạn buôn người”, trong đó nêu rõ rằng “Việt Nam là nguồn và điểm đến cho nạn buôn bán đàn ông, phụ nữ và trẻ em để cưỡng bức lao động và buôn bán tình dục”.
Các vị dân biểu cũng nghe phần trình bày của Ts. Nguyễn Đình Thắng của Ủy ban Cứu nguy Người Vượt Biển (Boat People SOS). TS. Thắng nói rằng Việt Nam là một trong số ít quốc gia hiếm hoi xuất cảng lao động mà chế độ lại bảo kê cho những kẻ buôn người. Việt Nam không cho phép báo chí truyền thông tường thuật các vụ buôn người và “từ chối không cho các tổ chức thiện nguyện Phi-Chính phủ (NGO) tiếp xúc với các nạn nhân sau khi hồi hương”. Đúng ra Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ phải xếp hạng Việt Nam vào nhóm quốc gia nằm trong bậc 3, thay vì bậc 2 như hiện nay - bởi vì “sự đồng lõa của nhà nước trong nạn buôn bán lao động”.

“Trong một số trường hợp, chính phủ Việt Nam đã thông đồng với bọn buôn người để ngăn chận các nạn nhân lên tiếng thông qua hệ thống pháp lý tại nước sở tại”.
Ts. Thắng đã thuật lại câu chuyện của nhóm công nhân Việt được đưa đến Jordan vào năm 2008 để làm việc tại một phân xưởng may mặc của người Đài Loan. Họ bị bắt buộc làm việc 16 tiếng/ngày mà chỉ được trả một phần nhỏ so với những gì mà họ đã được hứa. Khi họ đình công, thì viên đại diện người Việt của công ty xuất khẩu lao động đã điện thoại cho cảnh sát Jordan đến đánh đập, lôi kéo những người công nhân này trở lại làm việc, và giam giữ họ tại nơi sinh hoạt và từ chối cung cấp thuốc men, không đưa đi chữa trị.

Ts. Thắng cũng cho biết, Bộ Lao Động Việt Nam đã tìm cách nhận diện và cách ly những người cầm đầu cuộc đình công để giải giao họ về Việt Nam, và buộc những công nhân còn lại phải trở lại làm việc, nhưng viên đại diện người Việt của công ty xuất khẩu lao động không thể cách ly được những người cầm đầu cuộc đình công. Tổ chức Hỗ trợ Di dân Quốc Tế (IOM) và Bộ Lao Động của Jordan đã ra tay cứu họ, và rồi cuối cùng đa số các công nhân được hồi hương. Rất nhiều người trong số này đã đưa thỉnh nguyện yêu cầu chính phủ Việt Nam phải điều tra công ty xuất khẩu lao động nhưng nhiều lần họ bị chính phủ ngăn cản hoặc đe dọa.

Buổi thuyết trình cũng nhắc đến bản báo cáo năm 2009 của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Thế giới (HRW), có tựa đề “Chưa phải là thiên đàng của giới lao động: Việt Nam trù dập phong trào công đoàn độc lập”, và bà Sophie Richardson, vị giám đốc phân bộ Á Châu của HRW cũng tường trình về vấn đề này.

Bản báo cáo dài 31 trang mô tả tình trạng xáo trộn lao động gia tăng ở Việt Nam, mà theo thống kê của nhà nước là số lượng đình công trong năm 2008 tăng 20% so với năm 2007. Hầu hết 650 cuộc đình công (con số tối thiểu) đều là tự phát, và trái với luật pháp của nhà nước. Tại Việt Nam, tất cả các cuộc đình công đều phải được phép của Tổng Liên Đoàn Lao Động VN, là cánh tay ngoại vi của Đảng Cộng sản.

Phong trào công đoàn độc lập nổi lên trong khoảng năm 2006-2007 đã bị dập tắt bằng việc bắt bớ giam cầm tối thiểu tám lãnh đạo của tổ chức này.

Bản báo cáo của HRW còn nêu rõ: “Các thành viên lãnh đạo khác bị hăm dọa, trù dập, và bị buộc phải chấm dứt hoạt động, hoặc phải trốn khỏi Việt Nam... các lãnh đạo công đoàn độc lập ... được xem là mối đe dọa đối với Đảng Cộng sản bởi vì họ có khả năng thu hút, tập hợp và lôi kéo được nhiều người”. http://tiengnoitudodanchu.org/modules.php?name=News&file=article&sid=7881